55 tuổi, bị tiểu đường 4 năm nay, từng bị đột quỵ đi cấp cứu và được cứu chữa hồi phục như một kì tích.

Hành trình tìm lại sự sống trong gang tấc.

Đứng trước cửa nhà cô, bấm chuông và gọi í ới mấy lần mà không có người ra mở cửa, chỉ tới khi nhấn số gọi điện thoại mới thấy cô từ nhà hàng xóm chạy về, tươi cười hớn hở khoe: “Đỡ được bệnh,phải bế cháu đi chơi cho nó đã những tháng ngày nằm bệnh viện cháu ạ”.

     Cô Thơm mở lời về bệnh tật khiến chúng tôi rất tò mò, vội hỏi cô ngay: “Cô bị bệnh này lâu chưa ạ?”

  Hỏi đúng vào “chỗ ngứa”, cô Thơm  xuýt xoa kể lại: “Bị 4 năm có lẻ rồi cháu ạ, khổ không có lời nào tả hết được. Đợt đấy thấy sức khỏe suy giảm thì cô cũng đi khám tổng quát xem thế nào, và may mắn cô biết được cô bị tiểu đường sớm khi mà chưa có dấu hiệu biến chứng. Mặc dù phát hiện sớm nhưng phần tâm lý, phần vì cô điều trị không đúng cách nên bệnh ngày càng nặng”

   “Mà phải nói là cô chữa khắp mọi nơi rồi đấy. Con dâu đi Nhật nó mua thuốc cho uống cả năm trời cũng không đỡ. Bác trai cũng mua thuốc tận trong nam, nó cứ gói thành từng gói nhỏ, uống xong mà nó phù hết cả chân tay mặt mũi lên, tăng vọt 4,5 cân liền, cô sợ quá chẳng dám dùng nữa.”

  “Sao cô không điều trị theo phác đồ của bác sĩ ạ?”, tôi lo lắng hỏi.

   “Ối giời ơi, có chứ cháu”, cô Thơm cất cao giọng trong tiếng thở dài não nề: “ Đầu tiên là cô đi khám tây y , thì bác sĩ cũng dặn dò , kiêng khen rồi uống thuốc lâu dài. Cô cũng thực hiện theo, nhưng vì quá lo lắng về bệnh tình nên cô kiêng khen quá đà, có những hôm cô chẳng dám ăn uống gì nhiều nhưng vẫn uống thuốc rồi dẫn tới hạ đường huyết chóng mặt, ngất xỉu. Gia đình thấy vậy thì thương, tìm đủ mọi cách để khắc phục giúp cô, đưa cô đi chữa chỗ này chỗ kia mà chẳng thấy khả thi chút nào. Rồi như cô nói trước đó, vì dùng sai thuốc nên cô bị phù nề chân tay, huyết áp tăng rồi đột quỵ suýt mất mạng.”

Vượt lên số phận với một ý chí của người mẹ – người bà.

  Cũng may cô Thơm được cứu chữa kịp thời và dần hồi phục sức khỏe và công lớn nhất là nhờ bác trai, cô Thơm vui vẻ kể: “Nhờ bác trai đọc mạng thấy nhiều trường hợp bị bệnh như cô và dùng sản phẩm Nano Megumi OIC hiệu quả lắm, ông ấy khoe rằng đúng bệnh của cô luôn mà sản phẩm này có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, lại là thảo dược nữa nên mua về cho cô dùng”.

Cô Thơm và con trai

   “Thế rồi bệnh tiến triển có nhanh không cô?”, tôi tò mò hỏi.

“Cô dùng liều 4 viên mỗi ngày, dùng Nano Megumi OIC kèm với thuốc điều trị của bác sĩ, sau độ 1 tháng không thấy chuyển biến gì cô nản quá vì chữa nhiều cách lắm rồi mà chẳng đỡ nên cứ dùng thế này chẳng biết thế nào. Bác trai động viên mãi, bác bảo dùng mới có tí mà đã định “đánh tháo”, thảo dược thì phải từ từ, làm sao mà nhanh được, phải kiên trì. Quả đúng thế cháu ạ, đúng hết tháng thứ hai thì chuyển biến rõ rệt hẳn, đường huyết cô gần như người bình thường. Và phải uống tới thêm Nano Megumi OIC nửa tháng nữa coi như hết phù nề tay chân, huyết áp cũng ổn định cô thích lắm. Lúc đó cô tưởng mình được rồi, định bụng ngưng khi nào đường huyết tăng thì uống tiếp nhưng bác trai gọi điện lên công ty sản xuất Nano Megumi ở Hà Nội để các dược sỹ tư vấn. Họ bảo tiểu đường là bệnh mạn tính, cô đừng ngưng hẳn mà dùng liều 2 viên mỗi ngày để phòng tái phát, biến chứng nên cô nghe theo mà dùng tới giờ đó”.

   Thấy được niềm vui rạo rực trên gương mặt cô Thơm, chúng tôi cũng vui lây: “Đến giờ bệnh của cô vẫn ổn chứ ạ?”

    “Quá ổn cháu ạ, cô như thoát được kiếp cầm tù vậy. Lúc cô bị đột quỵ đi cấp cứu thì con dâu cũng chuẩn bị sinh em bé, cô thấy buồn lắm vì bà nội như cô sức khỏe yếu sợ không bế được cháu. Nhưng chính vì mong muốn được quây quần bên gia đình mà cô cố gắng thêm một chút nữa, thế là giờ đây cô chiến thắng được bệnh tật, cô có thể chăm sóc gia đình, chăm con cho bọn trẻ đi làm. Hai bà cháu sáng đi tập thể dục, chiều về nấu cơm chờ cả nhà về ăn. Vui biết bao nhiêu.”

1900 63 69 13